Wednesday, May 24, 2017

Chương 3. Tân Thế Giới

 Rời khỏi phòng mô phỏng ở trung tâm thành phố, Lạc Kiệt chậm dãi đi bộ trên đường. Cậu thiếu niên hoàn toàn khác biệt với những người chung quanh khiến mọi người chú ý. Bây giờ là khoảng 9h tối, bình tưởng sẽ không có đứa trẻ nào ra đường vào giờ này cả, huống chi đây là khu vực trung tâm hỗn loạn. một cậu bé chừng 9-10 tuổi một mình đi ngoài đường thế này là chuyện vô cũng lạ lẫm. Tuy nhiên, sau khi để ý thấy chiếc áo đồng phục mà cậu đang mặc, mọi người liền cảm thấy bình thường.

- Là học sinh của Học Viện  Đại Việt, chẳng trách tuổi nhỏ mà dám lang thang một mình ngoài đường thế này.
 Lạc Kiệt không hề chú ý gì đến xung quang, trong đầu cậu lúc này vẫn đang hồi tưởng đến những gì nhìn thấy lúc chiều tại phòng mô phỏng.

- Kiệt...

 Bỗng tiếng gọi trong trẻo của một thiếu nữ vang lên.

- Nữ? Bạn làm gì mà giờ này còn chưa về? Lại lang thang đến trung tâm thành phố thế này?

 Lạc Kiệt nhíu mày, tâm tình lo lắng pha chút tức giận lên tiếng.

 Nguyễn Nữ, là hàng xóm của Lạc Kiệt tuổi xấp xỉ cậu, hai đứa chơi khá thân với nhau, ngoài ra, Lạc Kiệt luôn có một tình cảm đặc biệt không tên với Nguyễn Nữ, luôn dung túng bảo vệ cô. Lúc này lại nhìn thấy Nguyễn Nữ một mình ở trung tâm thành phố muộn thế này, dĩ nhiên vô cùng lo lắng.

- Bạn còn dám nói, đã hứa hôm nay đưa mình đi xem phim, thế mà lúc tan học bạn lại mất tăm mất tích. Mình tìm bạn từ chiều đến giờ đó.

 Giọng nói đầy ủy khuất, đôi mắt to tròn có chút đỏ lên như muốn khóc của Nguyễn Nữ làm Lạc Kiệt đau lòng. Đi lại gần, đưa tay lên xoa đầu Nguyễn Nữ, Lạc Kiệt cười khẽ:

- Được rồi, mình xin lỗi, mai mình đưa bạn đi xem phim nhé. Còn nữa, mình giúp bạn làm bài tập trong vòng một tuần, coi như chuộc lỗi, được chưa?

- Xì, xem người ta như trẻ con.

 Nguyễn Nữ bất mãn, đẩy tay Lạc Kiệt ra khỏi đầu mình. Sau đó lại bướng bỉnh lên tiếng:

- Bạn phải làm bài tập cho mình một tháng.

 Cốc nhẹ lên đầu Nguyễn Nữ, Lạc Kiệt cười nhẹ

- Nữ quỷ, còn nói không phải trẻ con. Thôi được rồi, mình sẽ giúp bạn một tháng nhưng mình không làm hộ đâu, mình chỉ hướng dẫn bạn làm thôi.

 Nói rồi, mặc kệ Nguyễn Nữ đưa tay xoa đầu bất mãn, Lạc Kiệt cất bước đi.

- Làm như mình lớn lắm ấy, người ta còn sinh trước bạn đến 5 tháng đấy...

 Nguyễn Nữ lẩm bẩm, vội đuổi theo Lạc Kiệt đã đi được một quãng xa. Hai đứa trẻ đi dần về phía rìa trung tâm thành phố, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười khanh khánh của thiếu nữ...

 Đây là Tân Thế Giới, nơi là nhân loại định cư sau ngày tận thế. Mười năm trước, ngay trước khi viên thiên thạch có đường kính bằng gần 1/8 đường kính trái đất tiếp xúc với bề mặt địa cầu, rất nhiều cảnh cổng to lớn đột nhiên xuất hiện ở khắp các khu vực, thực hiện cái gọi là dung hợp văn minh. Nói cách khác, là đưa toàn bộ nhân loại còn xót lại, mang theo toàn bộ nền văn mình của mình tiến vào một thế giới khác - Tân Thế Giới.  Tân Thế Giới là một khu vực biên giới ở Đại Thiên Thế Giới, là nơi được phân cho nhân loại ở trái đất sau khi dung hợp văn minh, Mỗi một cánh cổng đưa nhân loại đến một khu vực khác nhau của Tân Thế Giới. Không thể không nói, loài người là giống loài có tính thích nghi cực cao. Vừa tiến vào Tân Thế Giới, nhanh chóng vượt qua sự khủng hoảng và bi thương sau tận thế, nhân loại ngay lập tức bắt tay vào việc xây dựng và khôi phục văn minh. Nhờ có sự trợ giúp vượt trội về khoa học kỹ thuật ở thế giới mới, nhân loại nhanh chóng khôi phục và phát triển vượt bậc chỉ sau mười năm.

 Việt Nam, một đất nước không tính là nổi bật ở thế giới cũ, không hiểu lí do vì sau khi dung hợp văn minh lại có riêng một khu vực cho mình. Cũng nhận được sự trợ giúp về khoa học kỹ thuật vượt thời đại, với sự lãnh đạo của một cặp vợ chồng nhà khoa học nổi tiếng ở thế giới cũ, Việt Nam nhanh chóng phát triển, bỏ qua khoảng cách ở thế giới cũ, trở thành một trong các khu vực mạnh mẽ nhất của tân nhân loại. Xây dựng một thành phố với quy mô cấp B+, viên minh châu sáng giá trong tất cả các khu vực của tân nhân loại - Thành phố Đại Việt.

Tuesday, June 7, 2016

Chương 2. Ngày tận thế

 Bốn tháng sau...

- Lạc Vụ... còn chưa đầy một tiếng nữa thiên thạch sẽ tiếp cận bầu khí quyển. Các Quốc gia đã bắn toàn bộ đầu đạn hạt nhân, tuy nhiên...

 Trên đỉnh tòa nhà cao nhất tại trụ sở của tổ chức "Tìm Sinh Lộ" khu vực Việt Nam, hai người đàn ông đang ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen, một người chợt lên tiếng.

- Với khoảng cách này... sẽ không có hiệu quả.

Lạc Vụ thở dài.

- Lạc Vụ, cậu còn điều gì tiếc nuối không?

 Nhìn sâu vào đôi mắt người đối diện, người thầy dạy dỗ, cũng như người bạn đồng hành nửa đời người của mình, Lạc Vụ lắc đầu.

- Không có. Có chăng chỉ là không nỡ xa nàng, không nỡ xa hài tử của ta.

Khuôn mặt của Âu Tuyến và hài tử hiện lên trong đầu Lạc Vụ. Nói rồi, anh lại ngẩng đầu nhìn lên khoảng tinh không vô tận.

- Thật ra, chúng ta đã cố gắng hết sức rồi, là ý trời thôi.

 Nói rồi người nọ cũng ngẩng đầu, đợi chờ giây phút cuối cùng của thế giới.

 Vù...vù... Ầm...ầm...

 Ngay khi thiên thạch tiếp xúc với bầu khí quyển, như là chất xúc tác, thời tiết trên trái đất vốn đã khác nghiệt nay càng thêm khủng bố. Bão tố nổi lên khắp nơi, động đất, sóng thần, núi lửa... hàng loạt thiên tai đua nhau xảy ra trên toàn bề mặt trái đất.

 Đông Nam Á, tại một khu ven biển của vịnh Thái Lan. Một người phụ nữ ôm đứa con gái đang run rẩy, tuyệt vọng nhìn ngọn sóng thần cao đến hàng trăm mét...

 Châu Đại Dương, không, bây giờ nó không còn có thể gọi là một Châu nữa rồi, toàn lãnh thổ Australia bị lõm xuống, sóng thần cao vài trăm mét đổ bộ lên bờ biển, động đất cấp 8, cấp 9 gần như phá hủy toàn bộ châu lục này

 Nhật Bản, bắt đầu từ bến cảng, lan ra khắp Tokyo, tới tận hơn một nửa tổng diện tích đảo Honsu đã mất gần một phần ba lãnh thổ, những phần còn lại cũng chìm trong động đất kịch liệt, núi lửa bùng phát, sóng thần quy mô siêu cấp. Tính toán sơ bộ lượng người chết lên đến mấy triệu người....

 Châu Mỹ...

 Châu Âu...

Mọi nơi trên Trái Đất, bóng tối đang bao trùm nhân loại.
...
- Vụ...

- Âu Tuyến, em lên đây làm gì?

 Nghe tiếng gọi, Lạc Vụ hốt hoảng kêu lên.

- Anh cho rằng hiện tại có bất cứ nơi nào an toàn sao?

 Âu tuyến nhẹ nhàng đáp.

 Lạc Vụ ngẩn người, rồi thở dài. Phải, bây giờ nơi nào cũng như nhau thôi. Cũng tốt. Ít ra giây phút cuối cùng anh được chết cùng vợ con mình.

 Cố đứng vững trước cơn địa chấn, ôm Lạc Kiệt đến bên Lạc Vụ,nhìn khung cảnh như địa ngục trần gian, Âu Tuyến mê mang.

- Thật ra, không phải là không còn đường sống, hoặc ít nhất cũng đã từng có.

 - Cái gì?

 Cả Lạc Vụ và Trần Tứ đều ngạc nhiên.

 Âu Tuyến cười khổ:

- Nếu như trước đó dự đoán được sẽ có va chạm giữa thiên thạch và Trái Đất, thì có lẽ, mọi người đã có thể cố gắng thử sống sót.

 Nhìn Lạc Vụ đang trầm tư,còn Trần Tứ tỏ ra nghi hoặc, Âu Tuyến thở dài.

- Dựa theo sự va chạm sắp diễn ra, chính xác là còn hơn 21 phút. Vị trí thiên thạch rơi xuống sẽ là đại lục Châu Mỹ. Nếu tính toán được khối lượng thiên thạch, loài người có thể sử dụng số vũ khí hạt nhân cuối cùng để làm giảm kích thước thiên thạch. Theo số đầu đạn hiện có, nếu tập trung khai hỏa từ trung tâm Châu Mỹ có thể giảm đi 46% kích thước thiên thạch.

- Em lại sử dụng trạng thái "Siêu tính toán"?

 Lạc Vụ nhíu mày.

- Đến giờ phút này rồi, có vận dụng hay không quan trọng sao?

 Âu Tuyến tiến đến nắm lấy tay Lạc Vụ.

- Chỉ vì để em không sử dụng trạng thái này, chuyện thiên thạch, anh cũng đã giấu em. Em cũng hiểu, anh muốn tốt cho em. Và sự thật thời điểm đó em cũng không giúp được gì. Nhưng bây giờ, tất cả sắp kết thúc rồi, mọi thứ đều không còn quan trọng nữa, Vụ à!

 Nhìn sâu vào mắt Lạc Vụ, Âu Tuyến thì thào. Nhẹ nhành vuốt ve Lạc Kiệt trong lòng, cô tiếp tục.

-Sau khi bắn phá thiên thạch, lúc đáp xuống, viên thiên thạch tàn dư sẽ khiến châu Mỹ phát sinh động đất trên cấp 12, nước biển chảy ngược, tái hiện tình cảnh lục địa Atlantis trong quá khứ, chìm xuống đáy biển. Tiếp đó, sóng thần siêu cấp cùng động đất sẽ quét sạch cả thế giới, mức độ khốc liệt không hề thua kém trận đại hồng thủy được ghi lại trong lịch sử. Tiếp đó, sau khi hồng thủy và động đất qua đi, trái đất sẽ rơi vào thời kỳ băng hà ngắn. Do chấn động của châu Mỹ chìm ngập đủ để lan tới hai cực, lớp băng bị phá hủy, tan chảy, địa chấn cực lớn bộc phát, thời kỳ băng hà ngắn sẽ kéo dài khoảng ba mươi năm. Khoa học kỹ thuật của con người thụt lùi khoảng ba nghìn năm, Tuy nhiên, điều đó đối với hệ sinh thái hiện giờ của trái đất và hoàn cảnh của nhân loại không có ý nghĩa gì cả. Thậm chí có thể khiến toàn bộ hệ sinh thái khởi động lại từ đầu. chỉ cần loài người trước đó xây dựng một khu tỵ nạn cách mặt đất khoảng gần một nghìn mét, cố gắng sống sót từ hai đến ba trăm năm, loài người sẽ được hồi sinh.

 Nghe đến đây, hai người còn lại cười khổ

-Em có biết muốn hoàn thành tất cả những việc đó cần bao lâu không?

 Lạc Vụ lắc đầu hỏi.

-Nhanh nhất... cũng phải ba năm. Nên em mới nói, nếu như có thể biết trước sẽ có sự va chạm này.

 Âu Tuyến cũng cười khổ.

-Mà quan trọng nhất, ngoài em ra, không ai có đủ khả năng để tính toán điều đó cả, cho nên, tất cả... là ý trời.

 Lạc Vụ nắm lấy tay Âu Tuyến, ngẩng đầu nhìn trời. Dựa theo tính toán, việc va chạm sẽ chỉ còn được tính bằng giây.

 Thiên thạch còn cách bề mặt trái đất không xa. "Khu tập trung nhưng người sống sót" mặc dù kiên cố, nhưng cũng đã không chịu nổi áp lực, bắt đầu xuất hiện sự sụp đổ và tan vỡ của các tầng kiến trúc. Địa chấn ngày càng mạnh. Ôm chặt Âu Tuyến và đứa con trong lòng. Lạc Vụ tuyệt vọng nhắm mắt.

Ầm... ầm...
Bỗng, tinh không xa xôi lóe sáng, một cánh cổng khổng lồ mở ra cách ba người không xa... Âm thanh vang lên bên tai mỗi người còn sống sót:

- Dung hợp khu vực Việt Nam... Bắt đầu!

"Tít ... tít... Chương trình mô phỏng quá khứ kết thúc. Tỉnh lại..."

Lạc Kiệt mở mắt, ánh mắt mê mang.

Chương 1. Nguy cơ diệt vong và Chào đời

“ Năm 2994 sau công nguyên, Trái Đất bị tàn phá, điều kiện sống trên Trái Đất trở nên khắc nghiệt, loài người đứng trên bờ diệt vong.
 Tháng 7/2994, loài người phát hiện một thiên thạch có đường kính bằng khoảng 1/8 đường kính trái đất đang trên đường bay đến quỹ đạo thái dương hệ, các nhà khoa học đã tính toán, có đến 80% khả năng viên thiên thạch này sẽ va chạm với Trái Đất. Thời gian còn lại của con người trên hành tinh này chỉ còn tối đa 5 tháng. 
 Hôm nay, 31/7/2994, các thành viên hội đồng cấp cao của tổ chức đã có buổi trao đổi với các quốc gia khác. Tuy nhiên kết quả cuối cùng vẫn là... không có sinh lộ.
Tất cả các kế hoạch để cố gắng sống sót, tìm hành tinh có sự sống, xây dựng tàu vũ trụ để con người tạm thời sinh sống... đều thất bại.
 Liệu... còn đường sống cho loài người không? ” 
 Gấp lại cuốn nhật ký, Lạc Vụ thở dài. Là một thành viên chủ chốt trong tổ chức "Tìm Sinh Lộ" của thế giới, nhưng giờ phút này anh cũng không còn chút lạc quan nào cả.
 Trái đất hiện tại, đang ở thời kì cuối cùng của nền văn minh. Do sự phát triển của nền công nghiệp quá mạng mẽ, trong khi vấn đề môi trường và hệ sinh thái bị xem nhẹ. Từ hàng trăm năm trước, con người đã phải trả giá cho hành động của mình. Thiên tai liên miên, môi trường sống biến đổi, khu vực để con người có thể sinh sống ngày càng thu hẹp. Cho đến hiện tại, dân số thế giới chỉ còn một nửa so với thời kì toàn thịnh của nhân loại. Chính phủ các nước đã phải tập chung dân chúng nước mình lại một nơi được gọi là "Nơi tập trung những người sống sót" để có thể bảo tồn lực lượng cuối cùng của loài người. Ngoài ra, để tìm hướng đi cho tương lai, các nước đã tập trung tất cả những nhà khoa học ưu tú còn sống sót, lập nên tổ chức "Tìm Sinh Lộ" với hy vọng có thể kéo dài sức sống cho nhân loại, giúp loài người vượt qua cửa ải diệt vong.
- Cốc cốc.
 Chợt tiếng gõ cửa vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lạc Vụ.
- Mời vào.
 Cửa phòng mở ra, một người đàn ông trung niên trên tay cầm một tập tài liệu bước vào.
- Lạc Vụ, đây là chi tiết thông tin mới nhất về viên thiên thạch mà các nhà khoa học tính toán được cho đến thời điểm hiện tại.
 Cầm lấy tập tài liệu, lật mở qua vài trang rồi đóng lại, Lạc Vụ cúi đầu suy nghĩ. Hơn mười phút sau, anh lên tiếng:
- Thầy, liệu chúng ta có thể sử dụng vũ khí hạt nhân phá hủy viên thiên thạch này không?
 Trần Tứ lắc đầu.
- Khó. Thứ nhất, chúng ta không biết vị trí chính xác mà thiên thạch sẽ va chạm với Trái Đất, sẽ rất khó để bắn phá. Thứ hai, với tình hình hiện nay của Trái Đất, việc sử dụng vũ khí hạt nhân cũng tương đương với việc tự sát.
 Suy nghĩ một chút, Trần Tứ khẳng định:
- Chưa đến thời khắc cuối cùng, chúng ta tuyệt đối không thể sử dụng đầu đạn Hạt nhân.
 Đánh giá một lúc, Lạc Vụ gật đầu. dựa lưng vào ghế, mệt mỏi nhắm mắt lại. Trần tứ cũng trầm tư.
Một lúc sau, bỗng Trần Tứ nói:
- Có nên nói chuyện này cho vợ cậu không? Biết đâu.
- Không cần. Nếu biết chuyện này, cô ấy chắc chắn sẽ dùng trạng thái đó. Cô ấy đang mang thai,em tuyệt đối không thể để cô ấy mạo hiểm. Với lại, theo tình hình hiện tại, cô ấy cũng không giúp được gì.
 Đang muốn nói thêm điều gì đó, bỗng tiếng điện thoại reo lên.
- Reeng...reeng...
 Cầm điện thoại, Lạc Vụ ngạc nhiên. Bình thường vào giờ này sẽ không có ai gọi cho anh cả. Nhìn vào màn hình, là em gái anh gọi.
- Anh nghe.
- Alo, anh à...
 Giọng người con gái vang lên vội vàng.
- Về nhà anh ơi, chị... sinh rồi.
 Cúp máy, với vội chiếc áo khoác đã bạc màu trên ghế, anh lao vội đi, 
- Vợ em sinh, em về trước, thầy lo nốt công việc cho em nhé...
 Trong một biệt thự thuộc khu trung tâm của "Nơi tập trung những người sống sót" tại Việt Nam, một đám người đang vây quanh chiếc giường, không khí vô cùng vui vẻ. Trên giường là một người phụ nữ, trong lòng đang ôm một đứa bé mở to mắt đánh giá thế giới xung quanh. Mọi người vui vẻ trò chuyện và trêu đùa đứa trẻ.
- Chị, đứa nhỏ thật giống anh.
- Đẹp trai thế này lớn lên sẽ làm nhiều cô nàng chết mê chết mệt đây.
- Nó vừa mở mắt, anh đã biết nó đẹp trai à?
 Mọi người cười vang.
 Bỗng cửa phòng bật mở, Lạc Vụ vội vàng đi tới, đến bên cạnh chiếc giường, anh nhẹ nhàng gọi:
- Âu Tuyến...
 Người phụ nữ suy yếu trên giường dịu dàng nhìn người đàn ông trước mặt:
- Là con trai, anh xem...
 Cẩn thận bế đứa bé, trong lòng Lạc Vụ buồn vui lẫn lộn. Nhìn đứa bé đang mỉm cười trên tay mình, anh ngập tràn niềm hạnh phúc khi được làm cha, nhưng cũng đầy bất đắc dĩ. Với tình hình bây giờ, tương lai đứa bé sẽ ra sao đây.
- Anh đặt tên cho cháu đi.
 Lạc Tư, em gái Lạc Vụ, cũng là người vừa gọi cho anh hưng phấn nói.
- Phải đó, đặt tên cho cháu đi.
 Mọi người phụ họa.
 Lạc Vụ thoát ra khỏi dòng suy nghĩ, ngẩng đầu lên nhìn mọi người rồi cúi xuống nhìn đứa nhỏ.
- Vậy... gọi nó là... Lạc Kiệt đi.
- Lạc Kiệt ? Tên chả hay gì cả!
 Lạc Tư tỏ vẻ không thích.
 Âu Tuyến nhìn em chồng mỉm cười
- Đấy là tên mà ông nội đứa nhỏ chọn cho nó trước khi xuất ngoại.
- Hì, em đùa thôi, Lạc Kiệt, tên rất tuyệt. Lại cô thương nào Lạc Kiệt.
 Nói rồi Lạc Tư vội cướp đứa nhỏ từ tay Lạc Vụ.
 Mọi người trong phòng lại bật cười. 
- Cô bé này...
 Lạc Vụ nhìn mọi người trong nhà, nhìn vào đứa nhỏ, rồi sau đó ngồi xuông giường. Vuốt mái tóc mềm mại của Âu Tuyến, những lo lắng trong lòng vơi đi phần nào.
- Vụ, tổ chức dạo này thế nào?
 Tựa vào vai Lạc Vụ, nhìn mọi người trêu đàu đứa nhỏ, Âu Tuyến khẽ hỏi.
- Vẫn ổn, tổ chức vẫn đang tìm phương hướng giải quyết mới.
 Suy nghĩ hồi lâu, Lạc Vụ vẫn quyết định dấu vợ mình chuyện thiên thạch. Anh biết nếu nói ra, Âu Tuyến nhất định sẽ tiến nhập trạng thái kia. Cô vừa mới sinh, sẽ không chịu nổi sức ép đến từ nó.
- Em rất nhớ mọi người.
- Mọi người cũng rất nhớ em. Em nghỉ ngơi cho tốt, khi nào Lạc Kiệt cứng cáp, em hãy quay lại tổ chức, cùng mọi người tìm cách cứu thế giới này.
Lạc Vụ ôm chặt Âu Tuyến, ngẩng đầu nhìn mọi người trong gia đình đang vây quanh Lạc Tư, ngắm nhìn Lạc Kiệt đang lim dim muốn ngủ.
-Dù thế nào, ta vẫn có họ bên cạnh. Vậy là đủ.