“ Năm 2994 sau công nguyên, Trái Đất bị tàn phá, điều kiện sống trên Trái Đất trở nên khắc nghiệt, loài người đứng trên bờ diệt vong.
Tháng 7/2994, loài người phát hiện một thiên thạch có đường kính bằng khoảng 1/8 đường kính trái đất đang trên đường bay đến quỹ đạo thái dương hệ, các nhà khoa học đã tính toán, có đến 80% khả năng viên thiên thạch này sẽ va chạm với Trái Đất. Thời gian còn lại của con người trên hành tinh này chỉ còn tối đa 5 tháng.
Hôm nay, 31/7/2994, các thành viên hội đồng cấp cao của tổ chức đã có buổi trao đổi với các quốc gia khác. Tuy nhiên kết quả cuối cùng vẫn là... không có sinh lộ.
Tất cả các kế hoạch để cố gắng sống sót, tìm hành tinh có sự sống, xây dựng tàu vũ trụ để con người tạm thời sinh sống... đều thất bại.
Liệu... còn đường sống cho loài người không? ”
Gấp lại cuốn nhật ký, Lạc Vụ thở dài. Là một thành viên chủ chốt trong tổ chức "Tìm Sinh Lộ" của thế giới, nhưng giờ phút này anh cũng không còn chút lạc quan nào cả.
Trái đất hiện tại, đang ở thời kì cuối cùng của nền văn minh. Do sự phát triển của nền công nghiệp quá mạng mẽ, trong khi vấn đề môi trường và hệ sinh thái bị xem nhẹ. Từ hàng trăm năm trước, con người đã phải trả giá cho hành động của mình. Thiên tai liên miên, môi trường sống biến đổi, khu vực để con người có thể sinh sống ngày càng thu hẹp. Cho đến hiện tại, dân số thế giới chỉ còn một nửa so với thời kì toàn thịnh của nhân loại. Chính phủ các nước đã phải tập chung dân chúng nước mình lại một nơi được gọi là "Nơi tập trung những người sống sót" để có thể bảo tồn lực lượng cuối cùng của loài người. Ngoài ra, để tìm hướng đi cho tương lai, các nước đã tập trung tất cả những nhà khoa học ưu tú còn sống sót, lập nên tổ chức "Tìm Sinh Lộ" với hy vọng có thể kéo dài sức sống cho nhân loại, giúp loài người vượt qua cửa ải diệt vong.
- Cốc cốc.
Chợt tiếng gõ cửa vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lạc Vụ.
- Mời vào.
Cửa phòng mở ra, một người đàn ông trung niên trên tay cầm một tập tài liệu bước vào.
- Lạc Vụ, đây là chi tiết thông tin mới nhất về viên thiên thạch mà các nhà khoa học tính toán được cho đến thời điểm hiện tại.
Cầm lấy tập tài liệu, lật mở qua vài trang rồi đóng lại, Lạc Vụ cúi đầu suy nghĩ. Hơn mười phút sau, anh lên tiếng:
- Thầy, liệu chúng ta có thể sử dụng vũ khí hạt nhân phá hủy viên thiên thạch này không?
Trần Tứ lắc đầu.
- Khó. Thứ nhất, chúng ta không biết vị trí chính xác mà thiên thạch sẽ va chạm với Trái Đất, sẽ rất khó để bắn phá. Thứ hai, với tình hình hiện nay của Trái Đất, việc sử dụng vũ khí hạt nhân cũng tương đương với việc tự sát.
Suy nghĩ một chút, Trần Tứ khẳng định:
- Chưa đến thời khắc cuối cùng, chúng ta tuyệt đối không thể sử dụng đầu đạn Hạt nhân.
Đánh giá một lúc, Lạc Vụ gật đầu. dựa lưng vào ghế, mệt mỏi nhắm mắt lại. Trần tứ cũng trầm tư.
Một lúc sau, bỗng Trần Tứ nói:
- Có nên nói chuyện này cho vợ cậu không? Biết đâu.
- Không cần. Nếu biết chuyện này, cô ấy chắc chắn sẽ dùng trạng thái đó. Cô ấy đang mang thai,em tuyệt đối không thể để cô ấy mạo hiểm. Với lại, theo tình hình hiện tại, cô ấy cũng không giúp được gì.
Đang muốn nói thêm điều gì đó, bỗng tiếng điện thoại reo lên.
- Reeng...reeng...
Cầm điện thoại, Lạc Vụ ngạc nhiên. Bình thường vào giờ này sẽ không có ai gọi cho anh cả. Nhìn vào màn hình, là em gái anh gọi.
- Anh nghe.
- Alo, anh à...
Giọng người con gái vang lên vội vàng.
- Về nhà anh ơi, chị... sinh rồi.
Cúp máy, với vội chiếc áo khoác đã bạc màu trên ghế, anh lao vội đi,
- Vợ em sinh, em về trước, thầy lo nốt công việc cho em nhé...
Trong một biệt thự thuộc khu trung tâm của "Nơi tập trung những người sống sót" tại Việt Nam, một đám người đang vây quanh chiếc giường, không khí vô cùng vui vẻ. Trên giường là một người phụ nữ, trong lòng đang ôm một đứa bé mở to mắt đánh giá thế giới xung quanh. Mọi người vui vẻ trò chuyện và trêu đùa đứa trẻ.
- Chị, đứa nhỏ thật giống anh.
- Đẹp trai thế này lớn lên sẽ làm nhiều cô nàng chết mê chết mệt đây.
- Nó vừa mở mắt, anh đã biết nó đẹp trai à?
Mọi người cười vang.
Bỗng cửa phòng bật mở, Lạc Vụ vội vàng đi tới, đến bên cạnh chiếc giường, anh nhẹ nhàng gọi:
- Âu Tuyến...
Người phụ nữ suy yếu trên giường dịu dàng nhìn người đàn ông trước mặt:
- Là con trai, anh xem...
Cẩn thận bế đứa bé, trong lòng Lạc Vụ buồn vui lẫn lộn. Nhìn đứa bé đang mỉm cười trên tay mình, anh ngập tràn niềm hạnh phúc khi được làm cha, nhưng cũng đầy bất đắc dĩ. Với tình hình bây giờ, tương lai đứa bé sẽ ra sao đây.
- Anh đặt tên cho cháu đi.
Lạc Tư, em gái Lạc Vụ, cũng là người vừa gọi cho anh hưng phấn nói.
- Phải đó, đặt tên cho cháu đi.
Mọi người phụ họa.
Lạc Vụ thoát ra khỏi dòng suy nghĩ, ngẩng đầu lên nhìn mọi người rồi cúi xuống nhìn đứa nhỏ.
- Vậy... gọi nó là... Lạc Kiệt đi.
- Lạc Kiệt ? Tên chả hay gì cả!
Lạc Tư tỏ vẻ không thích.
Âu Tuyến nhìn em chồng mỉm cười
- Đấy là tên mà ông nội đứa nhỏ chọn cho nó trước khi xuất ngoại.
- Hì, em đùa thôi, Lạc Kiệt, tên rất tuyệt. Lại cô thương nào Lạc Kiệt.
Nói rồi Lạc Tư vội cướp đứa nhỏ từ tay Lạc Vụ.
Mọi người trong phòng lại bật cười.
- Cô bé này...
Lạc Vụ nhìn mọi người trong nhà, nhìn vào đứa nhỏ, rồi sau đó ngồi xuông giường. Vuốt mái tóc mềm mại của Âu Tuyến, những lo lắng trong lòng vơi đi phần nào.
- Vụ, tổ chức dạo này thế nào?
Tựa vào vai Lạc Vụ, nhìn mọi người trêu đàu đứa nhỏ, Âu Tuyến khẽ hỏi.
- Vẫn ổn, tổ chức vẫn đang tìm phương hướng giải quyết mới.
Suy nghĩ hồi lâu, Lạc Vụ vẫn quyết định dấu vợ mình chuyện thiên thạch. Anh biết nếu nói ra, Âu Tuyến nhất định sẽ tiến nhập trạng thái kia. Cô vừa mới sinh, sẽ không chịu nổi sức ép đến từ nó.
- Em rất nhớ mọi người.
- Mọi người cũng rất nhớ em. Em nghỉ ngơi cho tốt, khi nào Lạc Kiệt cứng cáp, em hãy quay lại tổ chức, cùng mọi người tìm cách cứu thế giới này.
Lạc Vụ ôm chặt Âu Tuyến, ngẩng đầu nhìn mọi người trong gia đình đang vây quanh Lạc Tư, ngắm nhìn Lạc Kiệt đang lim dim muốn ngủ.
-Dù thế nào, ta vẫn có họ bên cạnh. Vậy là đủ.
Năm 2994, thế giới diệt vong. Tuy nhiên, kết thúc cũng là bắt đầu, loài người bắt đầu một cuộc sống mới ở một thế giới khác... Nhân vật chính có Gen của 2 vị thủy tổ Đại Việt - Lạc Long Quân và Âu Cơ, mang trong mình Gen hoàn mỹ của hai trong tám loại Gen đỉnh cao của nhân tộc, nhân vật chính trải qua cuộc sống như thế nào ở thế giới mới? Mời mọi người đón đọc.
Blog Archive
Tuesday, June 7, 2016
Chương 1. Nguy cơ diệt vong và Chào đời
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment