Wednesday, May 24, 2017

Chương 3. Tân Thế Giới

 Rời khỏi phòng mô phỏng ở trung tâm thành phố, Lạc Kiệt chậm dãi đi bộ trên đường. Cậu thiếu niên hoàn toàn khác biệt với những người chung quanh khiến mọi người chú ý. Bây giờ là khoảng 9h tối, bình tưởng sẽ không có đứa trẻ nào ra đường vào giờ này cả, huống chi đây là khu vực trung tâm hỗn loạn. một cậu bé chừng 9-10 tuổi một mình đi ngoài đường thế này là chuyện vô cũng lạ lẫm. Tuy nhiên, sau khi để ý thấy chiếc áo đồng phục mà cậu đang mặc, mọi người liền cảm thấy bình thường.

- Là học sinh của Học Viện  Đại Việt, chẳng trách tuổi nhỏ mà dám lang thang một mình ngoài đường thế này.
 Lạc Kiệt không hề chú ý gì đến xung quang, trong đầu cậu lúc này vẫn đang hồi tưởng đến những gì nhìn thấy lúc chiều tại phòng mô phỏng.

- Kiệt...

 Bỗng tiếng gọi trong trẻo của một thiếu nữ vang lên.

- Nữ? Bạn làm gì mà giờ này còn chưa về? Lại lang thang đến trung tâm thành phố thế này?

 Lạc Kiệt nhíu mày, tâm tình lo lắng pha chút tức giận lên tiếng.

 Nguyễn Nữ, là hàng xóm của Lạc Kiệt tuổi xấp xỉ cậu, hai đứa chơi khá thân với nhau, ngoài ra, Lạc Kiệt luôn có một tình cảm đặc biệt không tên với Nguyễn Nữ, luôn dung túng bảo vệ cô. Lúc này lại nhìn thấy Nguyễn Nữ một mình ở trung tâm thành phố muộn thế này, dĩ nhiên vô cùng lo lắng.

- Bạn còn dám nói, đã hứa hôm nay đưa mình đi xem phim, thế mà lúc tan học bạn lại mất tăm mất tích. Mình tìm bạn từ chiều đến giờ đó.

 Giọng nói đầy ủy khuất, đôi mắt to tròn có chút đỏ lên như muốn khóc của Nguyễn Nữ làm Lạc Kiệt đau lòng. Đi lại gần, đưa tay lên xoa đầu Nguyễn Nữ, Lạc Kiệt cười khẽ:

- Được rồi, mình xin lỗi, mai mình đưa bạn đi xem phim nhé. Còn nữa, mình giúp bạn làm bài tập trong vòng một tuần, coi như chuộc lỗi, được chưa?

- Xì, xem người ta như trẻ con.

 Nguyễn Nữ bất mãn, đẩy tay Lạc Kiệt ra khỏi đầu mình. Sau đó lại bướng bỉnh lên tiếng:

- Bạn phải làm bài tập cho mình một tháng.

 Cốc nhẹ lên đầu Nguyễn Nữ, Lạc Kiệt cười nhẹ

- Nữ quỷ, còn nói không phải trẻ con. Thôi được rồi, mình sẽ giúp bạn một tháng nhưng mình không làm hộ đâu, mình chỉ hướng dẫn bạn làm thôi.

 Nói rồi, mặc kệ Nguyễn Nữ đưa tay xoa đầu bất mãn, Lạc Kiệt cất bước đi.

- Làm như mình lớn lắm ấy, người ta còn sinh trước bạn đến 5 tháng đấy...

 Nguyễn Nữ lẩm bẩm, vội đuổi theo Lạc Kiệt đã đi được một quãng xa. Hai đứa trẻ đi dần về phía rìa trung tâm thành phố, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười khanh khánh của thiếu nữ...

 Đây là Tân Thế Giới, nơi là nhân loại định cư sau ngày tận thế. Mười năm trước, ngay trước khi viên thiên thạch có đường kính bằng gần 1/8 đường kính trái đất tiếp xúc với bề mặt địa cầu, rất nhiều cảnh cổng to lớn đột nhiên xuất hiện ở khắp các khu vực, thực hiện cái gọi là dung hợp văn minh. Nói cách khác, là đưa toàn bộ nhân loại còn xót lại, mang theo toàn bộ nền văn mình của mình tiến vào một thế giới khác - Tân Thế Giới.  Tân Thế Giới là một khu vực biên giới ở Đại Thiên Thế Giới, là nơi được phân cho nhân loại ở trái đất sau khi dung hợp văn minh, Mỗi một cánh cổng đưa nhân loại đến một khu vực khác nhau của Tân Thế Giới. Không thể không nói, loài người là giống loài có tính thích nghi cực cao. Vừa tiến vào Tân Thế Giới, nhanh chóng vượt qua sự khủng hoảng và bi thương sau tận thế, nhân loại ngay lập tức bắt tay vào việc xây dựng và khôi phục văn minh. Nhờ có sự trợ giúp vượt trội về khoa học kỹ thuật ở thế giới mới, nhân loại nhanh chóng khôi phục và phát triển vượt bậc chỉ sau mười năm.

 Việt Nam, một đất nước không tính là nổi bật ở thế giới cũ, không hiểu lí do vì sau khi dung hợp văn minh lại có riêng một khu vực cho mình. Cũng nhận được sự trợ giúp về khoa học kỹ thuật vượt thời đại, với sự lãnh đạo của một cặp vợ chồng nhà khoa học nổi tiếng ở thế giới cũ, Việt Nam nhanh chóng phát triển, bỏ qua khoảng cách ở thế giới cũ, trở thành một trong các khu vực mạnh mẽ nhất của tân nhân loại. Xây dựng một thành phố với quy mô cấp B+, viên minh châu sáng giá trong tất cả các khu vực của tân nhân loại - Thành phố Đại Việt.

No comments:

Post a Comment